Anh hứa sẽ không làm điều đó thêm một lần nào nữa. 3. Em là cả thế giới với anh, xin hãy cho anh thêm một cơ hội để chứng minh tình yêu của anh dành cho em. Anh xin lỗi và anh yêu em nhiều. 4. Anh có thể chiến đấu với cả thế giới vì tình yêu của em. Xin đừng hiểu lầm Cô chỉ biết, mỗi người chỉ có thể sống duy nhất một lần trên đời, vậy tại sao lại buông tay người mình yêu dễ dàng đến thế. Khi nãy, khi anh nói một chữ "Có" kiên định như vậy, cô thực sự muốn nói rằng "Vậy mình có thể yêu nhau thêm một lần nữa không Em nói thẳng với người yêu, lương anh mãi lẹt đẹt 20 triệu thì đừng có đòi cưới. Em đang định chia tay người yêu sau 3 năm đợi chờ mòn mỏi mà anh vẫn chưa làm được những gì đã hứa hẹn với mình. Lần này có lẽ là cơ hội cuối cùng em cho anh ấy, còn không cũng Truyện Yêu Em Lần Nữa, Được Không Anh? thuộc thể loại ngôn tình trùng sinh, đem lại cho bạn đọc cảm giác hạnh phúc khi tìm lại được chính bản thân mình. Cô được rất nhiều chàng trai để ý đến nhưng chỉ vì những câu nói của cô mà tất cả các chàng trai đó bỏ Em là cả thế giới với anh, xin hãy cho anh thêm một cơ hội để chứng minh tình yêu của anh dành cho em. Anh xin lỗi và anh yêu em nhiều. Anh hứa từ bây giờ anh sẽ trở thành một người tốt hơn và sẽ không bao giờ làm tổn thương em nữa. Anh xin lỗi. Anh xin lỗi vì đã cư xử không đúng mực với em. Em biết anh yêu em nhiều như thế nào mà. . Hàn Định Duệ đuổi theo đến cửa khách sạn, đúng lúc thấy Lạc An Hải ngồi vào trong xe, đang chuẩn bị khởi động xe dời đi. Cậu chạy nhanh tới chỗ cô, bàn tay chống lên thành xe, trực tiếp nhảy vào chỗ kế bên tay An Hải bị động tác của cậu làm cho giật nảy mình, “Hàn Định Duệ, cậu vừa làm cái gì vậy? Nếu cậu làm hư xe của tôi, tôi nhất định sẽ làm thịt cậu!” Chiếc xe thể thao màu hồng đào này quả thực là bảo bối của cô Định Duệ không để ý tới cô, tự động thắt dây an An Hải trừng mắt nhìn động tác của cậu, “Cậu -” Đang muốn bảo cậu xuống xe, lại nghĩ đến nơi đây là cửa khách sạn, mấy nhân viên đang nhìn bọn tức tạm thời đành phải nuốt vào trong bụng, Lạc An Hải dùng sức nhấn mạnh chân khỏi khác sạn được một quãng xa, cô lập tức phanh xe. “Đi xuống!”Hàn Định Duệ liếc cô một cái, ngoan ngoãn tháo dây an toàn, mở cửa xuống An Hải không thèm để ý cậu, nhưng mà thấy cậu nghe lời cũng vừa lòng, chân của cô chuẩn bị nhấn ga, chờ cậu xuống xe sẽ lập tức phóng dè Hàn Định Duệ vừa xuống xe, đột nhiên xoay người, thân hình cao lớn bỗng áp sát An Hải bị động tác bất ngờ của cậu dọa sợ, nhất thời không kịp phản ứng, chờ cô hoàn hồn, chìa khóa xe đã bị cậu rút hổn hển, đang muốn mắng chửi, đã thấy Hàn Định Duệ giơ cao tay, quăng chìa khóa trên tay An Hải trơ mắt nhìn chiếc chìa khóa xe theo hình vòng cung biến mất vào trong đám cỏ, mà tên đầu sỏ gây ra lại vỗ mông, đi thẳng về phía khách sạn.“Hàn Định Duệ!” Lạc An Hải phát điên, cô không ngờ tên nhóc này lại dám làm như vậy, cô hổn hển bước xuống xe, chỉ vào bụi cỏ phía trước ra lệnh cho hắn “Mau đi nhặt chìa khóa xe về cho tôi!”Hàn Định Duệ đút tay vào túi quần, xoay người nhìn tư thái cao ngạo của cô, nhàn nhạt nhíu mày. “Vì sao tôi phải nhặt? Xe này không phải của tôi, mà tôi cũng không có rảnh rỗi đi tìm chìa khóa giúp cô.”“Cậu -”“Tức giận sao? Bây giờ cô tức giận thì như thế nào, câu nói mà chú Lạc vừa nghe cũng không có kém, rất đau lòng đấy.” Hàn Định Duệ nói không chút khách khí. “Hôm nay là sinh nhật của chú Lạc, cho dù cô không ưa chú ấy, cũng không nên mà mất mặt chú trước mặt mọi người chứ.”Lạc An Hải biết Hàn Định Duệ nói đúng, cô không nên mở miệng làm thương tổn ba, lời vừa ra khỏi miệng cô cũng thấy rất hối hận, biết mình sai là một chuyện, nhưng không có nghĩa là người khác được chỉ trích cô, đặc biệt là tên nhóc đáng ghét này.“Nói đủ chưa!” Lạc An Hải lạnh giọng ngắt lời cậu,“Đây chuyện giữa ba và tôi, cậu không đủ tư cách nói đạo lý với tôi, càng không có tư cách dạy với tôi. Cậu thích dạy người khác như vậy, sao không đi mà dạy mẹ cậu ấy? Dù sao chính mẹ cậu là kẻ thứ ba đi phá hoại gia đình người khác -”“Lạc An Hải!” Hàn Định Duệ không muốn nghe những lời nhục mạ mẹ của cậu, hôm nay đã nghe quá nhiều rồi, cũng nhẫn nhịn đủ rồi.“Dù mẹ tôi không đúng, nhưng bà cũng là trưởng bối của cô -”“Trưởng bối?” Lạc An Hải ngắt lời của nói cậu, mỉa mai.“Bà ta có xứng không?”Cô gái này...... Hàn Định Duệ hít sâu một hơi, cảm thấy giảng hòa với cô không được, ngược lại chỉ làm bản thân thêm tức giận mà thôi.“Tùy cô, cô cứ tiếp tục cừu thị mọi người đi, tôi nghĩ chọc người chán ghét có lẽ chính là niềm vui thích lớn nhất của cô.” Nói xong, không muốn ầm ỹ với cô nữa, Hàn Định Duệ xoay đầu chạy lấy An Hải mím chặt môi, quật ngạo nhìn Hàn Định Duệ rời đi, không nhìn thấy bóng lưng của cậu nữa, cô mới buông xuống phòng bị, suy sụp ngồi bệt vào cửa xe, Lạc An Hải cúi đầu, mệt mỏi xoa huyệt thái dương, vẻ kiêu ngạo không còn nữa, ngược lại chỉ còn lại sự cô đơn, mệt mỏi thở không biết mình làm sao nữa, từ lúc Hàn Định Duệ bắt đầu lên xe, ngực cô luôn phập phồng lo âu, cả người khó chịu không nên nhất thời khống chế được, mới nói ra những lời kia với ba...... Hôm nay là sinh nhật ba, sao cô lại làm như vậy chứ?Không phải không muốn xin lỗi, nhưng cô mở miệng không được. Cho dù đời này không muốn tiếp tục đối đầu với ba, cũng không thể nào sống hòa hợp với ông không muốn tính ương ngạnh của mình chịu thua, cô đành phải rời đi, lại không ngờ Hàn Định Duệ sẽ đuổi theo, sau đó lại càng không là hình thức lúc ở gần cậu, không phải làm như không thấy, thì cũng là cãi nhau ầm đến lúc này đây, cô vẫn rất lạnh lùng với Mai Phương, không nói những lời khó nghe với bà ta, bởi vì cô đem hết mọi thứ đổ lên đầu chán ghét cô, tốt lắm, cô không cần cậu thích nên lựa chọn cô gái tóc vàng kia. Lúc ở cổng trường cô nghĩ...... Dù sao mọi chuyện cũng có chút thay đổi, ít nhất trước kia chưa từng thấy cậu có bạn gái...... Nhưng mà lúc trước cô không mấy chú ý tới tình hình của sao, cậu cùng ai cũng tốt, miễn sao không phải là cô...... Dẹp bỏ hình ảnh cô tịch trong kí ức kia, Lạc An Hải nhắc nhở mình, không cho bản thân nghĩ linh tinh, đứng thẳng dậy, đi đến bụi cỏ phía rằng xung quanh vẫn có ánh đén đường, nhưng bụi cỏ lại khá âm u, ngọn đèn chỉ có thể mơ hồ chiếu đến, Lạc An Hải cúi đầu khóa chắc hẳn chỉ ở quanh đây...... Cô ngồi xổm xuống, hai tay mò mò bụi cỏ.“Kỳ lạ, sao lại không có......” Lạc An Hải nhíu mày, rõ ràng ở trong bụi cỏ, cô cố tìm kiếm ở xung Định Duệ quay trở lại nhìn thấy cảnh không ngờ Lạc An Hải sẽ ngồi xổm tìm chìa khóa, cậu nghĩ cô sẽ kêu taxi bỏ đi - cậu không biết, chiếc Lamborghini này trước kia Lạc An Hải đã để vuột mất, kiếp này rốt cục cũng mua được, cho nên nó thực sự là bảo bối của cô, làm sao cô nở để nó ở trên đường được chứ!Cái mông căng tròn đối diện với cậu, xoay qua xoay lại...... Hàn Định Duệ không khỏi nhớ đến những lời bình luận của cánh mày râu về thân hình của cô trên tạp chí - Lạc An Hải là người có thân hình ma quỷ nhất trên đời này, nhất là cái mông xinh đẹp cùng với đôi chân thon dài kia, quả thực gợi cảm đến đòi mạng.“Aaa!shit!” Lạc An Hải đột nhiên phát ra tiếng kêu thảm thiết, cả người nhảy dựng lên, tức giận đến hươ chân múa Hàn Định Duệ có thể đoán được cô đang nổi điên vì chuyện gì.“Hừ hừ!” Đòi mạng nha, khó có được dịp thấy nữ vương mất mặt trong hoàn cảnh này, cậu không nhịn được cười ra An Hải kinh ngạc quay đầu, vừa nhìn thấy Hàn Định Duệ, ánh mắt cô bùng lên giận dữ, lại nghĩ đến tay mình lúc nãy vừa dính phân chó...... Sắc mặt nhất thời đen Định Duệ cố nhịn cười, khóe miệng vẫn còn run run, cậu giơ tay phải hướng về phía cô, sau đó mở ra, lắc lắc chìa khóa xe trên tay. Lúc nãy cậu không có quăng chìa khóa xe của cô đi, chỉ là lừa cô đó, nhìn thấy sắc mặt nổi trận lôi đình của Lạc An Hải, cậu chậm rãi mở miệng,“Tôi quay lại để trả chìa khóa cho cô.”-“Hàn, đây là kế hoạch về vũ hội hóa trang, cậu cảm thấy...... Hàn? Hàn!”“Hả?” Hàn Định Duệ hoàn hồn, nhìn kế hoạch trên tay Angel.“Vũ hội hóa trang sao? Cậu tự phụ trách đi, tớ không có ý kiến gì.”Nghe thấy Hàn Định Duệ nói như vậy, Angel cũng không có ý kiến gì. Năm nay Hàn Định Duệ sẽ tốt nghiệp, bình thường người năm cuối tốt nghiệp sẽ không ngồi vào chức hội trưởng, nhưng mà danh tiếng của Hàn Định Duệ rất tốt, bởi vậy cậu là ngoại lệ, nhưng bình thường cậu chỉ giải quyết những việc lớn, những chuyện vụn vặt đều giao cho hội viên khác giải quyết, ví dụ như vũ hội chỉ tổ chức ba năm một lần cho dù không quan tâm, Hàn Định Duệ lại ngồi ngây người, đã thế thỉnh thoảng lại cười vu vơ, cảnh này thật hiếm gặp nha. Bình thường đều nghiêm túc, lạnh lùng.“Gần đây xảy ra chuyện gì vui sao? tớ thấy tâm tình cậu mấy hôm nay rất tốt.” Lại thỉnh thoảng ngồi thất thần cười. Hành vi thất thường của cậu khiến mọi ngươi rất tò mò, vì thế mọi người bảo cô đến hỏi cậu xem có chuyện gì xảy tốt sao? Hàn Định Duệ lại nghĩ đến lúc Lạc An Hải nghe thấy cậu nói chìa khóa còn nằm trong tay cậu, rõ ràng đang tức giận vô cùng, lại đứng im một chỗ, chỉ có thể giương mắt ếch nhìn có thể lý giải tâm tình của cô, liền lấy một chai nước khoáng ở trong cặp ra, đi về phía An Hải đứng im tại chỗ, mặc cậu đi đến bên mình, rửa sạch tay cô, lấy khăn ướt, không ngại bẩn giúp cô lau sạch phân chó dính trên Định Duệ lau xong, mới mở miệng nói “Chắc là sạch rồi, cô yên tâm đi.”“...... Chìa khóa của tôi.”Hàn Định Duệ đặt chìa khóa vào tay cô. Lạc An Hải nắm chặt chìa khóa, đi thẳng tới chỗ xe thể thao - mở cửa, lên xe, nhanh chóng khởi động xe. Động tác gấp gáp khẩn trương, phóng Định Duệ đứng im một chỗ, nhìn chiếc xe đi xa, trước khi đi, ánh mắt nhìn chằm chằm cảnh cáo cậu - Hàn Định Duệ, cậu nhớ kỹ cho tôi!Tuy rằng đã qua một tuần, những mà mỗi lúc nhớ đến ngày hôm ấy, Hàn Định Duệ liền không nhịn được cười, tâm tình vô cùng sung sao nữ vương đại nhân cam chịu mất mặt không phải ai cũng có thể nhìn thấy, Hàn Định Duệ cảm thấy bị ức hiếp tám năm nay hiện giờ đã được bù đắp xứng nhìn thấy ánh mắt nghi hoặc của Angel, cậu thu lại nụ cười, không muốn nói chuyện Lạc An Hải ra, dù sao việc xấu trong nhà không nên để cho người ngoài biết Hàn Định Duệ khôi phục lại bộ mặt lạnh lùng, cúi đầu đọc sách, Angel biết rằng mình không thể nào nghe được chuyện riêng của cậu. Tuy rằng thất vọng, nhưng cô cũng thức thời không hỏi nữa, bằng không sẽ chọc giận cậu mất. Nhưng mà không biết được tin tức gì, cô cũng không dễ dàng bỏ đi như vậy.“Hàn, chị của cậu......À, tớ nói Lạc An Hải ấy.” Nhớ lần trước cậu nói cô không phải là chị của cậu, Angel lập tức sửa đồn về chuyện chị em nhà họ Lạc bất hòa cô cũng từng nghe qua, bởi vậy cũng không mấy ngạc nhiên, kẻ có tiền thì tình thân lại bạc bẽo, huống chi lại không phải là chị em cùng huyết thấy cái tên Lạc An Hải, Hàn Định Duệ dời mắt khỏi trang sách, giương mắt nhìn về phía Angel.“Cô ta làm sao vậy?”Angel nháy mắt mấy cái, quan sát biểu cảm của Hàn Định Duệ.“Cậu không biết chuyện tối qua của Lạc An Hải đang được truyền đi vô cùng náo nhiệt sao?” Ngay cả tạp chí mỗi ngày đều đăng Định Duệ nhíu mày.“Chuyện gì?” Từ khi xảy ra chuyện, cậu không chạm mặt Lạc An Hải nữa, cô có chỗ ở riêng, một tuần cũng không chịu về nhà.“Nghe nói cô ấy bỏ Baker nhà Hunter rồi, gần đây lại đổi bạn trai liên tục, đầu tiên là siêu mẫu nam Little, sau đấy lại là CEO của công ty Hawke, tình sử khá náo nhiệt. Cái này cũng chưa tính là gì, tối hôm qua cô cùng một đám người tới Queen......”Queen? Hàn Định Duệ nhướng mày, Queen chính là chỗ của ngưu lang, cô gái kia sao lại đi tìm ngưu lang?“Sau đó Baker bị vứt bỏ, không biết từ đâu nghe được tin tức này, liền chạy tới Queen, kết quả cậu biết đã xảy ra chuyện gì không?” Angel hưng phấn, không đợi Hàn Định Duệ trả lời, cô lập tức nói “Baker lập túc lôi Lạc An Hải đi. Lạc An Hải không chịu, Baker muốn dùng lực, kết quả bị An Hải Lạc trực tiếp quật ngã!” Angel phồng má, vẻ mặt sùng bái.“Trời ơi, cô ấy thế mà lại có thể quật ngã được một người đàn ông!”Người kia so với thân thủ của cô không tính là gì hết, Hàn Định Duệ yên lặng thầm nghĩ trong lòng.“Sau đó thì sao?” Bị một cô gái quật ngã trước mặt mọi người, tên Baker kia nhất định thẹn quá hóa giận, tức giận phản kích ...... Sau đó chắc chắn sẽ bị đánh thảm hại hơn.“Sau đó...... Baker khóc to.”“Cái gì?” Hàn Định Duệ hoài nghi mình nghe lầm.“Không chỉ khóc, còn quỳ xuống cầu xin Lạc An Hải đừng bỏ hắn.” Nói đến đây, Angel líu lưỡi. Tên Baker kia cô đã gặp qua, bình thường rất tự đại, không ngờ lại si tình đến vậy. “Cậu xem xem, tạp chí đều chụp được ảnh kèm theo chú thích nữa này.” Cô đem tạp chí giấu dưới bản kế hoạch vũ hội ra, còn nhiệt tình kể cho cậu Định Duệ liếc mắt nhìn tiêu đề phóng đại trên tạp chí - Đại thiếu gia ngông cuồng trực tiếp quỳ xuống cầu xin bạn gái, nữ vương tuyệt tình ôm người mới bỏ quá trình đều được chụp lại tỉ mỉ, rõ ràng, còn chụp cả lúc cô mang ngưu lang rời đi, ôm cậu đến chiếc xe thể thao của Định Duệ nhìn ảnh Lạc An Hải cùng ngưu lang. Ảnh chụp từ xa, nhìn không rõ mặt lắm, nhưng vô cùng thân mật.“Xem ra Lạc An Hải, ác danh ngày càng lan xa.” Angel cảm thán, các tiểu thư quý phái luôn cố bảo vệ thanh danh, chỉ có Lạc An Hải là không, ác danh lan xa, nhưng năng lực kinh thương thì không ai có thể bì nổi, cho dù thanh danh có kém đi nữa, kim ngạch tiêu thụ của trang web cô sáng lập chẳng những không giảm mà còn tăng đến chóng mặt.“Hàn, cậu nói......” Đang muốn tâm sự với Hàn Định Duệ về chuyện của Lạc An Hải, tiếng di động bỗng dưng vang lên ngắt lời Định Duệ bắt điện thoại.“Mẹ, có chuyện gì vậy?”“Tiểu Duệ, con mau về nhà đi!” Mai Phương vội vàng nói “Người nhà Hunter đến đây nói chuyện An Hải với Thành Hòa, sau khi nghe xong, Thành Hòa nổi giận, vừa mới về thư phòng lập tức sai người gọi An Hải về, đến lúc đó bọn họ nhất định sẽ gây gổ với nhau......”“Mẹ, mẹ đừng lo lắng, con sẽ lập tức trở về.” Hàn Định Duệ lập tức đứng dậy, tùy tay cầm quyển tạp chí trên bàn, gác máy, quay sang nói với Angel “Angel, mình có việc đi trước, chuyện của hội học sinh giao cho cậu xử lý.” Dứt lời, cậu bước nhanh ra khởi văn phòng của hội học có thể thấy được vẻ mặt của Hàn Định Duệ luôn luôn lạnh nhạt bỗng nhiên trở nên vội vàng, lo lắng, Angel không khỏi kinh ngạc, cô hơi giật mình nhìn Hàn Định Duệ rời đi...... Chính xác mà nói, là nhìn quyển tạp chí trên tay cậu. Á, tạp chí của mình, ít nhất phải trả lại cho mình chứ!Mà quyển tạp chí kia khi đi đến cổng trường, đã bị cậu quăng thẳng vào thùng An Hải cảm thấy mình thực sự suy sụp, từ ngày đó trở đi, mọi việc của cô đều không thuận ứng lời mời chẩn bị trang phục cho một dạ tiệc, cô cùng ngồi tán gẫu với Lille vài câu, thế mà đã bị đồn cô cùng nam siêu mẫu có tình cảm với nhau. Quên đi, ăn cơm với bạn trai của Lille, thế nào lại thành mình có người mới, bọn họ không thấy một bàn có tận ba người hay sao? Người chụp ảnh cũng thật biết chớp thời cơ, vừa khéo lại chụp ngay lúc Lille đi vệ rồi, dù sao chuyện đồn nhảm về cô cũng nhiều, tuy rằng biết mình vô tội, nhưng cô cũng thấy không có gì phải để ý, muốn bịa đặt thì bịa đặt đi. Nhưng mà chuyện nhảm nhí còn chưa đủ, ngay cả bữa tiệc sinh nhật cũng gặp toàn chuyện không vui. Mọi chuyện là như vậy -Trang web mua sắm cô sáng lập đang đi vào thời gian ổn định, nhưng vẫn mua hẳn hai lầu cao nhất của trung tâm mua sắm thành phố, trên cùng là chỗ cô ở, tầng dưới là chỗ kinh doanh của thích cảm giác từ trên cao nhìn xuống, cho nên bất chấp giá hai tầng này rất cao, cô vẫn cứ khăng khăng mua bằng được. Theo cách nói của giám đốc trang web mua sắm - Elle, điều này vừa thể hiện sự cao ngạo của một nữ vương vừa thể hiện quyền uy mà cô có! Lạc An Hải nghe xong cười An Hải không hay đến công ty, nếu có công văn gì cần kí tên, bình thường mọi người đều trực tiếp lên thẳng lầu trên tìm cô, có khi công lu bu, người trong công ty sẽ lên thẳng chỗ bà chủ ở, cùng thức đêm thảo luận việc chung, mệt mỏi thì trực tiếp ngủ lại trong phòng của bà tối hôm qua là sinh nhật của Elle, công ty vì muốn chúc mừng tổng giám đốc nên bao toàn bộ Queen và chỗ để cùng hoan ái với ngưu lang. Về phần chi phí, đương nhiên là do bà chủ đại nhân chủ An Hải không thể từ chối, tiền chi ra cũng không đáng kể, nhưng cô không muốn đến Queen. Suy đi tính lại, cô vẫn cảm thấy mở tiệc ở nhà an toàn Elle lại mở miệng, cô ấy vì công ty đã bảo ra bao tâm sức, chẳng lẽ sinh nhật cô ấy cô lại không đi?Lạc An Hải sờ sờ mũi, đi thì đó vận xui của cô liền tới, ở ngưu lang điếm lại thấy Lille đến uống rượu, nhìn liền biết chắc là do vừa cãi nhau với tình nhân, thấy Lille chuẩn bị cùng người khác đi thuê phòng, cô chạy nhanh đến ngăn cản. Chuẩn bị dẫn cậu đi, không ngờ Baker uống say lại vọt tới Queen tìm cô, cãi lộn, nhất quyết muốn lôi cô đi. Cô không chịu, Baker còn muốn dùng vũ lực với tức điên lên, trực tiếp một đòn quật ngã cậu - cô thực sự không cố ý động thủ, thuần túy chỉ là theo bản năng phòng vệ mà Baker té trên mặt đất, Lạc An Hải ảo não rên rỉ, mà việc này chưa nói làm gì, ngay sau đó Baker lại khóc rống, quỳ xuống cầu xin cô đừng bỏ hắn. Lập tức đầu Lạc An Hải đau như búa nhân viên trong công ty hào hứng chạy ra xem, Lạc An Hải tức giận liếc bọn họ một cái, kêu nhân viên phục vụ của Queen chăm sóc cho Baker thật tốt, sau đó đưa Lille đang chuếnh choáng say rời khỏi muốn đưa Lille về nhà, nhưng Lille luôn la hét không chịu quay về, không có cách, cô đành phải đem Lille về nhà cô gái cùng một tiểu thụ ở chung thì có thể xảy ra chuyện gì? Cho dù ngủ chung trên giường, Lille ôm cô mà trong miệng vẫn không ngừng mắng chửi người đàn ông kia, ăn vụng không chịu chùi mép, vân mệt mỏi nghe con ma men say khướt lảm nhảm xong, gọi điện thoại kêu tên đầu sỏ gây nên chuyện này trực tiếp tới đem tình nhân về nhà, cô mệt đến nỗi không buồn đi tắm liền nằm xuống giường ngờ chưa ngủ được ngon giấc đã nghe thấy tiếng điện thoại reo inh ỏi, ba hét trong điện thoại kêu cô trở chính là nguyên nhân mà bây giờ Lạc An Hải đứng trước cửa nhà họ cô đang lái xe trên đường, Elle đã gọi điện thoại cho cô, vui sướng thông báo chuyện tối qua cô ở Queen đã đồn đại khắp nơi, tin hot đăng hẳn trên trang nhất của tạp đại khái đoán được ba nộ khí dâng trào kêu cô trở về chắc vì nguyên nhân đắc dĩ thở dài, Lạc An Hải mở cửa, vừa mới bước vào, tiếng gầm giận dữ của ba đã truyền đến.“Lạc An Hải! Cô còn có mặt mũi trở về cái nhà này sao!”Cùng với tiếng hét là một chiếc ấm thủy tinh đang bay tới chỗ cô, Lạc An Hải đang định né, một người đã kịp thời vọt đến, ôm lấy cô, chắn ở phía trước đó cô nghe thấy tiếng kêu của người phía trước, cùng lúc đó tiếng vỡ của ấm trà vang An Hải thất thần, ngẩng đầu thấy Hàn Định Duệ đang chau mày, con ngươi đen sẫm yên lặng nhìn cô, ánh mắt chuyên của cô không khỏi khẽ run.“Tiểu Duệ!” Mai Phương sợ hãi, chạy nhanh về phía con trai. “Con có sao không, có bị bỏng không?”Hàn Định Duệ nhịn xuống cơn đau rát, lắc đầu, mỉm cười trấn an mẹ “Mẹ, con không sao.”“Không sao là tốt rồi.” Mai Phương cố gắng áp chế cảm xúc, lập tức quay đầu mắng chồng, “Lạc Thành Hòa, ông làm cái gì vậy! Tức giận la mắng đã quá lắm rồi, sao lại quăng ấm trà vào người An Hải! Trong đó còn có nước nóng, nếu tiểu Duệ không kịp đỡ...... Nếu An Hải bị thương thì phải làm sao?!”“Anh......” Lạc Thành Hòa cũng mình tức quá, lúc ấm trà quăng khỏi tay lập tức thấy rất hối hận, may mà có tiểu Duệ ngăn kịp......Tức giận của ông tạm thời giảm xuống, lo lắng con gái có bị thương không, nhưng còn chưa kịp mở ngờ Lạc An Hải lại đột nhiên dùng sức đẩy Hàn Định Duệ ra. “Cút! Ai muốn cậu xen vào việc của người khác!”Không ngờ Lạc An Hải sẽ đột nhiên đẩy cậu ra, Hàn Định Duệ đang cố nén cơn đau từ lưng truyền đến, nhất thời không kịp phòng bị, cả người mất cân An Hải thất thần, trơ mắt nhìn hẵn ngã ngồi xuống, tay phải đúng lúc cứa phải mảnh vỡ của ấm trà.“Tiểu Duệ!” Mai Phương kinh hãi kêu lên.“Lạc An Hải! Cô làm cái gì vậy?” Lạc Thành Hòa sợ run, lửa giận vừa nguôi bỗng nhiên tăng vọt, “Cô còn dám đối xử với em trai như vậy, ngoài việc gây chuyện ở bên ngoài cô còn làm được gì hả?!”Cô không phải cố ý, cô, cô chỉ là......Lạc An Hải nhìn cánh tay Hàn Định Duệ chảy máu, cả người run nhẹ nhưng khuôn mặt lại không lộ ra tia sợ hãi nào, vẫn quật cường nhìn thẳng.“Ai bảo nó không cẩn thận.” Cô lạnh lùng đáp lời.“Cô!” Không ngờ cô không chịu tỉnh mà còn nói ra những lời này, Lạc Thành Hòa tức giận đến phát run, “Cô cút cho tôi! Từ nay trở đi đừng bước chân về cái nhà này nữa!”“Cái gì! Thành Hòa! Ông đang nói cái gì vậy !” Mai Phương không chịu nổi quát chồng, lại dịu dàng nói với Lạc An Hải “An Hải, con đừng nghe lời ba con nói.” Cuối cùng mới đau lòng nhìn con trai.“Tiểu Duệ, con chờ một chút, mẹ đi lấy hòm thuốc.”Mai Phương vội vàng đi lấy hòm thuốc, Lạc An Hải mím môi, cái gì cũng không nói, trực tiếp xoay người đi thẳng ra khỏi đi rất nhanh, bên tai còn có thể nghe được lời mắng nhiếc của Lạc Thành Hòa, nhưng cô chỉ nhớ đến vết thương đang chảy máu trên tay Hàn Định Duệ, cả lúc cậu che cho cô, cúi đầu, chăm chú nhìn vào mắt cô...... Đồng tử đen sẫm nhìn cô khiến cô vô cùng sợ hãi. Cô không chịu được, chạy đi thật An Hải run run lấy chìa khóa xe chuẩn bị bỏ đi, lại bị một người nào đó đoạt mất. Cô ngẩn người, lúc tỉnh lại đã thấy Hàn Định Duệ ngồi vào trong xe.“Hàn Định Duệ, cậu làm gì vậy? Ra khỏi xe của tôi mau!” Cô căm tức nhìn Định Duệ trực tiếp nổ máy, quay đầu bảo cô “Lên xe.”“Đây là xe của tôi! Cậu......”“Lên xe.” Hàn Định Duệ không nhẫn nại.“Tôi đếm tới ba, cô không lên xe, tôi sẽ lái xe bỏ đi đấy.”“......”Lạc An Hải trừng mắt nhìn cậu, cô sẽ không chịu khuất phục, cô...... Ánh mắt nhìn thấy máu trên cánh tay cậu, con ngươi hơi co Hàn Định Duệ đếm tới ba, cô mở cửa lên xe. 2AM. Căn phòng vẫn lạch cạch tiếng bàn phím. Linh vươn vai, nhấp thêm một ngụm café đắng cay đắng ngắt. Đây không phải lần đầu Hiếu nói với Linh điều này. Mỗi lần Linh đều từ chối bằng một lí do khác nhau. Đơn giản bởi Linh nghĩ mình không hợp với Hiếu. Hiếu sống nội tâm, ít giao tiếp, thẳng thắn nhưng ăn nói vụng về. Linh thì lại thích những anh chàng hơi “xấu xa” một chút, hơi bảnh chọe một chút, hơi mồm mép một chút và…hơi khốn nạn một chút. Người ta nói đúng ”Niềm vui thì dễ quên còn đau khổ thì không bao giờ”. Linh cũng đã từng điêu đứng với biết bao cuộc tình mà nhân vật nam chính luôn là kẻ hời hợt vô tâm. Đói thì thèm mà ăn no thì ngán. Cái lẽ ở đời nó trớ trêu như vậy. Linh là một kẻ có tí “lập dị”, thích những thứ nằm ngoài quy luật và phá cách lung tung, hiển nhiên là không đời nào cô chịu buộc mình cho số phận đẩy đưa. Cô giống như một món đồ chơi lạ và độc, mà bất cứ đứa trẻ nào lần đầu tiên nhìn thấy cũng háo hức muốn mua về. Nhưng trẻ con thì muôn đời cả thèm chóng chán, chúng sẽ vứt toẹt món đồ chơi vào một xó khi đã hết giá trị tiêu khiển hoặc có một món đồ chơi khác thú vị hơn. Cũng không ít những kẻ tôn thờ Linh như một món đồ đắt tiền, hàng trưng bày để trong tủ kính và phía trước có cái biển “Cấm sờ vào hiện vật”, Linh lại thấy gò bó, khó chịu. Hiếu là một ví dụ. Đã có lần Linh bảo Hiếu – Từ bạn bè trở thành người yêu thì dễ, chứ từ người yêu mà muốn làm bạn bình thường thì khó lắm anh ạ. Cuộc đời chẳng nói trước được cái gì, yêu nhau mà chia tay thì kiểu gì một trong hai cũng khổ. Tốt nhất nếu quý nhau thì cứ làm bạn thôi anh… Hiếu điềm đạm – Em không yêu anh thì cũng đừng cấm anh yêu em. Em có thể coi anh là bạn, là anh trai, là cái chai cái lọ gì cũng được… Nhưng em thì lúc nào cũng là người anh yêu nhất. Chưa lần nào Linh thành công trong việc đả thông tư tưởng cho Hiếu. Mà Hiếu càng nói càng làm Linh bế tắc và cảm thấy tội lỗi nhiều hơn. Cũng có khi Linh tự hỏi liệu mình có chút tình cảm nào với Hiếu không, nhưng điều Linh luôn nhận được là một câu trả lời có 2 vế… *** Phong lại khác hoàn toàn. Linh yêu Phong, cuồng Phong, mê mệt Phong bởi cái nụ cười răng khểnh “yêu chết người”, bởi khuôn mặt trẻ con, phong cách ăn mặc chất điên chất đảo cùng ti tỉ thứ tốt đẹp khác. Ngồi nói chuyện với Phong có mà cười cả ngày, cười rách miệng. Và những kẻ quái quái họ vẫn thường là một đôi thì phải. Linh đến với Phong rất nhanh, chỉ sau vài lần gặp gỡ nước non, chè cháo… Linh đã quái, Phong còn quái hơn. Phong luôn là kẻ bày ra những trò nghịch ngợm pha chút mạo hiểm và rủ Linh cùng thực hiện. Kiểu như mỗi lần hai đứa lượn đường đốt xăng, Phong lại thích trêu người. Với thâm niên “tổ lái” từ thời cấp 3, Phong đèo Linh ôm chặt cứng, vỉa đầu 1 bác Camry căng đét, rồi lại đi từ từ ép bác ta vào lề đường và hét lên “Đi gọn vào chú nhá”. Bác Camry đỏ mặt tía tai chửi cha chửi mẹ “bọn ôn con chán sống” còn Linh và Phong thì vút nhanh, cười sặc sụa. Cũng có khi là lúc đi đường, thấy mấy em nữ sinh thướt tha áo dài đạp xe hàng 2 hàng 3 song song với mình, đang nói gì đó với Linh, Phong quay sang “em áo dài”, tiếp luôn – Nhở em nhở ?! “Em áo dài” giật mình, loạng choạng tay lái suýt lao xuống rãnh. Cáu lắm nhưng không dám chửi vì thấy có “chị gái” đi cùng Phong. Linh véo vào mạng sườn Phong – Không có tôi mà dám trêu gái là chết với tôi nghe chưa. – Rõ ạ – Phong nhăn nhở. Lại có hôm trời đã tối muộn, 2 đứa rủ nhau đi ăn miến trộn. Ăn xong đứng dậy mới biết quên ví ở nhà. Linh bảo “Để em trả” nhưng Phong nhất định không chịu, nó lân la đến chỗ bà chủ quán – Cô ơi cô, con quên ví ở nhà rồi, con rửa đĩa trừ nợ được không cô ? Kèm một nụ cười tinh quái và cái nháy mắt điệu nghệ. Bà bán hàng ngỡ ngàng, chớp mắt – Ô cái thằng…Mày sáng láng thế này cho rửa đĩa coi sao được…Thôi mày đứng đây phụ cô bưng bê, đang đông khách. Phong “Vâng” một tiếng rõ to rồi lao vào việc. Nó chạy ngay ra bàn đông nhất, khoảng sáu bảy em xinh tươi đang ngồi vắt vẻo trò chuyện om xòm. – Các em dùng gì? Có gọi thêm đồ uống không em? Các em thấy Phong đẹp trai, từ đầu đến gót đắp toàn hàng hiệu, nghĩ là Phong trêu nên đùa lại kệch cỡm – Quán này có phục vụ suất VIP không anh? – Mua 1 tặng 1 tính tiền 2 đĩa em ạ. Các em cười hơ hớ – Ý bọn em là có suất nào vừa ăn vừa được anh đứng bên cạnh rót nước mời không ạ? Phong nhếch môi gẩy một nụ cười lãng tử – Em có bao nhiêu tiền? Một con bé có vẻ “mấu” nhất hội, lạnh lùng đứng lên mở ví – Chỗ này đủ không anh? Một tập xanh xanh có mặt Bác Hồ đang mỉm cười trìu mến đập vào mắt Phong. Phong nhỏ nhẹ – Nếu để thuê anh nữa thì chỗ đó chỉ đủ cho 1 đĩa miến và 7 đôi đũa thôi em ạ. Các em ngẩn tò te, Linh ngồi trong góc thì vừa bực vừa buồn cười. Nhìn Phong chạy hết bàn này bàn nọ phục vụ như chuyên nghiệp, Linh càng thấy Phong đáng yêu hơn. Đến gần 10 rưỡi, quán vắng khách. Bà chủ quán bảo Phong – Thôi được rồi con ơi. Có 2 đĩa miến trộn mà nãy giờ mày vất vả quá. Phong cười hì hì, vẫy Linh – Về đi em. Lúc ra xe, mở cốp lấy cái áo khoác cho đỡ lạnh, bỗng Phong xị mặt – Em ơi… Linh – Sao hả anh? – Anh để ví trong cốp xe…Híc… – Ôi trời ạ !!! Cả Linh và bà bán hàng đồng thanh kêu lên như thế. Phong lè lưỡi chữa thẹn rồi 2 đứa lại xuyên màn đêm “trở về với mẹ”. 11h về đến nhà. Linh lọ mọ mở máy online. Thấy nick Hiếu đã sáng đợi Linh từ khi nào. Linh thở phào, type – Em về rồi đây. – Đi chơi với Phong à? – Vâng ^^! – Sao về muộn thế? – Hôm nay buồn cười lắm anh ạ… Thế là Linh ngồi kể lể sự tình với Hiếu cho đến tận rạng sáng ngày hôm sau. Hiếu luôn lắng nghe, ít phát biểu, đôi khi đưa ra cho Linh một vài lời khuyên. Linh biết, Hiếu không vui…Nhưng một con bé “lắm lời” như Linh, chẳng có lấy một đứa bạn thân, vui buồn không được tỏ cùng ai thì sẽ phát điên lên mất. Cho nên dù biết làm như thế là “phải tội”, Linh vẫn cứ đều đặn mỗi đêm, tâm sự với Hiếu về tình yêu của mình… *** Một lần, Phong hẹn Linh tối đi xem phim. Hơn một tuần bận học không được gặp Phong, Linh nhớ phát rồ lên ấy chứ. Tíu tít chuẩn bị make up, xúng xính áo quần, ngào ngạt nước hoa, đến sát giờ hẹn, Phong gọi điện – Chết rồi em ơi. Mấy thằng bạn cũ rủ anh đi sinh nhật thằng Hoàng…Ừ ừ…cái thằng học cùng anh hồi lớp 12 rồi đi du học đấy. Ờ…Nó về rồi…Anh mà không đi chúng nó lại bảo bạn bè thế này thế nọ…Để hôm khác anh đưa em đi xem phim nhé…Sao? Ui zời ơi…Nhưng mà toàn bạn cũ của anh thôi, đông lắm sợ em ngại. Ừ, đời còn dài mà em, hôm nào đi chả được…Rồi rồi, anh biết rồi, anh về sẽ gọi điện bẩm em ngay. Thế nhé. Chụt…! Xong! Thế là bao nhiêu công sức tô tô vẽ vẽ cả buổi tối đổ thẳng xuống cái cống sau nhà! Linh nặng nề ngồi “phịch” xuống giường muốn bục cái đệm lò xo. Chợt điện thoại lại rung. Của Hiếu… – Dạ em đây? – Có rảnh không? – Hôm nay tối thứ 7 mà, cũng không hẹn với ai cả… – Đi uống nước với anh, mới tìm được một quán hay lắm… – Ưng luôn. He he… – Anh qua đón nhé? – Vâng ạ. Linh thầm nguyền rủa “Đã thế cũng đi chơi mảnh cho anh biết tay Phong ạ”. 5p sau Hiếu có mặt. Hơi bất ngờ vì thấy Linh đã có sự chuẩn bị trước, Linh toe toét, phấn khích như một đứa trẻ được quà – Đi thôi! Đi thôi! View Coffee vào buổi tối thật lung linh. Nằm trên một quả đồi thấp, đường lên đẹp mịn màng và thơ mộng, nhưng hơi khuất nên vắng khách, hầu hết là khách quen họ giới thiệu cho nhau. Café vườn, những bộ bàn ghế trắng xinh xắn, đèn neon đủ màu và tiếng nhạc du dương, khiến Linh cảm thấy bình yên lắm! Ngồi trên này có thể quan sát toàn cảnh thành phố, lãng mạn như phim. Linh nheo mắt – Thích nhở! Hiếu cười – Ai thích ai? – Em. Thích chỗ này… – Ừ… Linh chìm đắm trong những giai điệu dễ thương của bài “Devided”… “I’m divided in two. Please tell me what should I do? A part of me says no no no no, and another runs to you So divided in two. Please tell me what should I do? Cause you’re driving me crazy, I’m so in love with you…” Hiếu nhìn Linh lẩm nhẩm theo bài hát, gương mặt bầu bĩnh đáng yêu, hồn nhiên và thuần khiết. Có lẽ Hiếu sẽ mãi chỉ là một người anh, trong mắt Linh. Nhưng không sao, đối với Hiếu thế là quá đủ. Đơn phương đôi khi cũng có cái vui của nó… *** Chủ nhật. Ảm đạm và không có nắng. Linh nhắn tin cho Phong “Muốn trêu người quá!!!” Phong rep “Oke. 7h tối nay nhé”. Tình yêu “quái vật” mà. Đôi khi “không cần nói” và “chỉ cần cảm nhận thôi” cũng đủ rồi. Linh cộc lốc thì Phong cũng cụt lủn, nhưng vẫn hiểu nhau. Linh có vẻ tự hào về điều này lắm. Đúng 7h Phong có mặt. Linh nháy mắt thì thầm – Kế hoạch sao? Phong ghé tai Linh nói nhỏ điều gì đó, con bé ré lên, cười khúc khích – Được! Trò ma trò quỷ! Đường tối không đông lắm vì trời lạnh, người ta ngại ra ngoài. Phía trước Linh và Phong là mấy chị SH với LX đang thả dàn như đường của riêng nhà các chị. Cân 3 không mũ, lại còn có xe chưa biển số. Phong chép miệng – Hàng về! Lập tức Linh ôm chặt Phong, chiếc xe lao lên với tốc độ “bàn thờ”. Qua chỗ các chị, Phong hét lên – Cơ động kìa! Các chị cuống cuồng vít ga, phóng vèo vèo. Lúc ngoái lại đằng sau thì cơ động đâu chả thấy, chỉ thấy “2 đứa mất dạy” đang ôm nhau cười như chưa bao giờ được cười. Các chị cú lắm. Có chị còn định vòng lại để “chửi bục mặt bọn ranh con” cho bõ tức, nhưng Phong lẩn ngay. Linh cười sảng khoái – Lâu lắm mới được vui thế này. Phong chẳng nói gì, lẳng lặng dừng xe bước vào một cửa hàng điện thoại. Linh tần ngần theo sau. Chị bán hàng thấy Phong, mắt ánh lên một tia rạng rỡ,nhưng khi thấy Linh lấp ló đứng đằng sau, mặt chị chùng xuống – Mua gì hả em? – Chị cho em cái thẻ Viettel 1 triệu. Chị ta tưởng Phong “quà quê”, không biết gì mới ôn tồn “giảng giải” – Không mạng nào có thẻ mệnh giá 1 triệu đâu. Em mua 2 thẻ 500 nhé? Phong nhăn mặt – Không. Thẻ 1triệu mới mua. Mua thẻ 500 trăm lại phải cào 2 lần à. Không có thì thôi – quay ra Linh – Về đi em. Chỗ này làm ăn chán quá. Linh phá lên cười sằng sặc. Chị bán hàng mặt đỏ rần rần, tưởng như bao nhiêu máu ở cơ tim nó tìm hết lên não vậy! 2 đứa bỏ đi, chị ta hậm hực quẹt diêm đốt vía… Trên đường về. Đang luyên thuyên đủ điều, bỗng Phong im lặng. Hồi lâu sau nó hỏi Linh – Nếu bây giờ có một người khác thích anh, em có ghen không? – Chắc là có… – Có…tạt axit không? He he? – Không! – Linh trầm giọng – em ghen ngầm…âm thầm nhưng sâu sắc… Phong không nói thêm gì. Sự im lặng bao trùm cả không gian. Linh chợt cảm thấy bất an, nó đút 2 bàn tay ửng lên vì lạnh vào túi áo Phong, áp mặt vào vào bờ vai rộng như chẳng muốn rời… Về đến cửa nhà Linh, Phong vội vã đi luôn. Linh tự nhiên thấy hụt hẫng. Lại online. Lại Hiếu. – Anh à. – Ừ? – Hôm nay Phong lạ lắm… – Lạ làm sao? Kể lể. Ấm ức. Hậm hực. Nghi ngờ. – Hay là Phong…chán em rồi anh nhỉ? – Anh không biết… Im lặng. – Linh này… – Dạ? – Em yêu Phong lắm đúng không? – Vâng. – Ví dụ…ví dụ nó không tốt với em…thì em về với anh nhé!? – Haiz…Thôi muộn rồi anh ngủ đi… Sign out. Nằm suy nghĩ. Miên man. Chìm vào giấc ngủ. *** Sáng thứ 2. Linh dậy sớm chuẩn bị đi học. Send một tin nhắn cho Phong ” Em đi học, anh cũng dậy sớm đi nhá. Yêu anh mỗi ngày! “ Không reply. Linh chưng hửng ”Chưa ngủ dậy hay là máy hết tiền nhỉ”. Chuông báo hiệu vang lên, Linh lật đật chạy vào lớp tiếp tục cái “sự nghiệp học hành”. 11h45. Lại nhắn tin cho Phong ” Dậy chưa? Lên trường đón em”. Vẫn không reply. Linh cau có bấm nút gọi “Chồng bé nhỏ”. Thông tin truyệnYêu Em Lần Nữa, Được Không Anh?Tác giảĐánh giá từ 140 lượtTruyện Yêu Em Lần Nữa, Được Không Anh? thuộc thể loại ngôn tình trùng sinh, đem lại cho bạn đọc cảm giác hạnh phúc khi tìm lại được chính bản thân được rất nhiều chàng trai để ý đến nhưng chỉ vì những câu nói của cô mà tất cả các chàng trai đó bỏ chạy mất dép, không dám quay đầu lại. Vậy mà anh lại dám đeo bám cô cho đến lúc cô vĩnh viễn không còn trên đời lại lần nữa anh vẫn quyết theo đuổi, đeo bám cô cho bằng được...Nhưng thực ra cậu ta chỉ yêu thầm cô thôi! Vậy cuối cùng là họ có thể ở bên nhau sau khi có một biến cố lớn như vậy? Truyện Yêu Em Lần Nữa, Được Không Anh? của tác giả Nguyên Viện. Không sai! Cô là người đứng ở trên cao, không bao giờ để người khác vào trong mắt Hơn nữa những lời cô nói ra cũng không êm đẹp gì cho lắm, phải nói là vô cùng độc mồm độc miệng Thay người yêu như thay áo Tốt nhất cậu nên thấy rõ bộ mặt thật của cô, từ nay cách cô càng xa càng tốt Đừng giống như một tên ngốc, cứ bám dính lấy cô như hình với bóng, đuổi cũng không chịu đi ── Cô và cậu, vĩnh viễn không có khả năng bên nhau! Đây có lẽ là kết cục yêu hận luân phiên mà ông trời đã định sẵn Cho dù đã chết, trùng sinh lại từ đầu Vẫn còn làm cho cô cảm thấy say mê ── Người kia luôn tranh đấu với cô, muốn cướp hết mọi thứ trong tay cô Trên thực tế.....lại luôn luôn im lặng, thầm kín yêu cô! Thâm tình cuả cậu không có cách nào đo nổi, vì tình yêu mà làm ra những việc ngốc nghếch Làm cho cô cảm thấy vô cùng nực cười nhưng trong lòng lại vô cùng xót xa Nhưng cô đã sớm quyết định, dù đau đớn đến thế nào Cô quyết sẽ không giống như mẹ, biến thành một kẻ mềm yếu không thể khống chế bản thân Cho nên cô chỉ có thể một lần lại một lần, hung hăng đẩy cậu ra, cũng làm chính mình bị tổn thương...... Chúc bạn có những giây phút vui vẻ khi đọc truyện Yêu Em Lần Nữa, Được Không Anh?! Dâng hơi men cay, nhói lên niềm đau trong trái tim. Khi anh yêu em, anh nào ngờ gian dối. êm thâu cô đơn, đánh chén say nồng, Chợt ngắm lệ nhòa tháng năm. Khi con người ta yêu chìm trong cơn say quên đời chông gai bão tốSay rồi không biết, tỉnh rồi mới thấy ta yêu dại khờ khi em lãng quênBước đi theo nay tim anh đã quên ngày ta trao tiếng yêu,Em quay lưng đi, ta còn gì để qua yêu em, trông ngóng mỏi mòn, Người vẫn không màng gì đến tôi. Ánh trăng tròn đềm thu ngày ta bên nhau ân tình đượm yêu thắm thiết. Em nào biết quý trong vòng tay khác em không được gần bên anh mỗi khi bóng đêm khuya tàn. Bên ai em nào hay biết ?ĐK Giờ không hạnh phúc bên tay người thì em hối tiếc cũng đã muộn. Từ trong trái tim của anh bây giờ xa rồi đi bao dấu yêu thuở nào. Ngày xưa anh đau vì em cho những gì người hãy nhớ. Về đi, anh không muốn nghe những lời hối tiếc của người gian anh sẽ cố đau một lần, còn hơn phải nhói đau ngàn lần,Thà anh cố quên còn hơn yêu để sau này mang thêm đắng cay trong đời. Tình yêu không như trò chơi, không thể đùa vì hai hướng,Đường em thôi em cứ đi, em đừng bận tâm cho cuộc tình anh... anh không còn yêu em nữa đâu. Khi anh yêu em anh yêu mãi muôn đờiTình yêu anh trao em chất ngất bao ngày quaĐi chơi trong tay anh chỉ giữ một lờiRằng anh yêu em anh yêu mãi muôn năm trôi qua mau tình yêu mãi tuyệt vờiDòng sông kia êm trôi như khúc ca tình taDù mai nơi phương xa anh yêu mãi một ngườiTình anh nơi bao la xanh như mắt em rạng anh thắm nồng tình như giấc mộngTừ trong cõi lòng bao ngày chờ mongNgàn năm vẫn chờ tình không bến bờ tình như ý thơNgười ơi người ơi người ơi.[ĐK]Anh mong có em bao ngày qua hỡi người yêu dấuAnh mong có em khi tình xa dẫu tình phai dấuRu bao ước mơ trong lòng ta mãi niềm thương nhớTrọn đời mình yêu em ơi có hay chăng lòng anhBao đêm khát khao mong chờ emNhư bao ánh sao trên trời caoTừng ngày chờ mong em mãi hỡi em hỡi nơi đây nhớ thương một ngườiCuộc tình nay cách xa muôn trùngNgười ra đi phương nào vỡ tan giấc mơ ngày em trong áo hoa bên người Giọt lệ anh đắng cay môi cườiGiờ chia tay mỗi người giấc mơ biết sẽ về mình khẽ khóc lệ tình cho aiVì chuyện đời không như tháng năm mơ mộng.[ĐK] Giọt nước mắt sẽ xoá tan niềm đauCầu mong em hạnh phúc mãi thôi Riêng anh từng đêm thầm khóc giữa bến mơ tình đó vẫn sẽ mãi yêu mình emDù tim anh giờ đây nát tanNơi đây ngày sau tình yêu đó vẫn không nhạt bước đi âm thầmTrời buồn hoàng hôn tím xa xa mờNhớ em người đã xaTình yêu ta sao như trò chơi thế gian?Đâu lối đi thiên đàngĐể rồi vì sao mãi luôn mơ màngBước theo hình bóng aiDù lời yêu thương nhau khi xưa mình đã trao.[ĐK] Anh đang nghe bài ca ngày xưa em hátAnh đang nghe mùi hương ngọc lan thơm ngátNghe miên man trong taTình yêu thuở nào ngày mình bên bình minh tình yêu xua tan đêm dàiCho ngày còn nhau mình cùng chung bướcEm về đây cùng anh có nhau tháng ngàyNgười yêu ơi!Một người quay lưng lặng lẽ đi Người kia cứ khoé mi còn cay Bỏ lại sau lưng ngàn xót xa Lệ ai đã khóc cho tình xưa Hỏi tình yêu kia, ngày đến cho nhau mê say Để rồi hôm nay chợt lấy đi bao kỷ niệm Lấy đi nụ hôn, để lại chuyện tình phôi sương đêm lạnh đôi vai Chờ đợi người xưa nào quay về Chỉ còn đây ngày hôm qua Làn môi ai kia hay hé cườiĐành vậy sao tình yêu ơi Một mình ngồi ôm một bóng hình Lặng thinh nghe thời gian trôi Lòng ngây ngô chờ tình yêu đến trong giấc mơ.

yêu em lần nữa được không anh